“Tâm chỉ một hiện thời như nhiên”, thầy nói, “thời thời thế thế”, rồi ngài thêm: “hãy lắng nghe cho kỹ”, sau đó dừng lại – “để mọi người thấm sâu hơn”.
Một vị tăng trẻ hỏi: “Vì sao thầy nói như vậy?”, rồi lại hỏi tiếp: “(Nếu tâm vốn không sinh không diệt) thì tại sao chúng con vẫn khổ?”. Người bên cạnh chen vào: “– Vì các ông còn chấp ‘ta’, ‘người’, ‘chúng sinh’, ‘thọ giả’”.
Thầy mỉm cười, rồi nói tiếp – “điều quan trọng là phải thấy rõ”, sau đó chỉ vào bảng và viết: “1) Thấy đúng. 2) Hiểu đúng. 3) Hành đúng.”.
Trong lúc ấy, một vị khác lại hỏi: “Thưa thầy, chữ ‘không’ trong kinh có nghĩa là gì?”, rồi tự trả lời: “– Không phải là không có, mà là ‘không cố định’”.
Thầy gật đầu: “Đúng vậy; ‘không’ không phải là trống rỗng”, rồi ngài kết luận: “Pháp này sâu xa, ‘khó thấy khó biết’, nhưng ai tinh tấn thì đều có thể hiểu”.
Cuối đoạn, thầy nhấn mạnh: “Hãy nhớ, ‘tâm như hư không’, nhưng không phải là ‘vô tri vô giác’”.
Để lại một bình luận
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.